Đánh giá độ nhạy và độ đặc hiệu của hai xét nghiệm chẩn đoán nhanh trong phát hiện virus dịch tả lợn châu Phi trên lợn nhiễm bệnh thực nghiệm.

Vũ Đức Hạnh

Khoa Thú y

Tóm tắt

Virus dịch tả lợn châu Phi (ASFV) đã lan rộng và gây thiệt hại nghiêm trọng cho nhiều quốc gia và khu vực trên thế giới. Việc phát hiện kịp thời các cá thể lợn nhiễm ASFV là yếu tố then chốt trong kiểm soát dịch bệnh. Nghiên cứu này đánh giá hiệu suất của hai xét nghiệm chẩn đoán nhanh: xét nghiệm qPCR di động để phát hiện DNA di truyền của virus và xét nghiệm miễn dịch dòng chảy ngang (LFIA) để phát hiện kháng nguyên virus. Để xác định thời điểm từ khi nhiễm bệnh đến khi phát hiện sớm nhất, mười con lợn âm tính với ASFV được đã được tiêm bắp liều 10^4.0 TCID50 chủng ASFV độc lực cao. Mẫu máu toàn phần và mẫu ngoáy miệng được thu luân phiên từ mỗi nhóm 5 con cho đến khi tất cả nhiễm bệnh chết. Mẫu được xét nghiệm ngay tại chỗ bằng hai bộ xét nghiệm tại chỗ và một phần mẫu được chuyển đến phòng thí nghiệm chẩn đoán thú y để phân tích bằng xét nghiệm qPCR chuẩn. DNA virus được phát hiện liên tục trong tất cả mẫu máu từ ngày thứ 2 sau nhiễm (dpi) bằng qPCR chuẩn, trước khi xuất hiện các dấu hiệu lâm sàng, và từ ngày thứ 4 trong mẫu ngoáy miệng. Xét nghiệm qPCR di động cho kết quả tương đương qPCR chuẩn ở cả hai loại mẫu. LFIA đạt độ đặc hiệu 100% khi dùng máu toàn phần nhưng độ nhạy thấp, đặc biệt ở các mẫu thu sớm hoặc muộn sau nhiễm. LFIA không hiệu quả với mẫu swab miệng.

Link bài báo:

https://scholar.google.com/scholar?oi=bibs&cluster=13448137368473281163&btnI=1&hl=vi